Bước vào quán cơm bình dân quen thuộc, nó gọi một suất cơm như mọi ngày và chọn một chỗ mát nhất để ngồi. Đối diện với nó là hai mẹ con người đàn bà lạ mặt, nó cúi đầu chào người lạ một cách xã giao. Dường như không quen với cách giao tiếp đó, người đàn bà không hề đáp lại sự cung kính của nó dành cho bà!
Nhân viên cửa hàng cơm đưa đến trước mặt nó một suất cơm như nó đã gọi, cốc nước mát phần nào làm giảm nhiệt cái nắng oi ả một cách hiệu quả.
- Cháu mời cô, mời em!
- Cháu ăn đi! – Người đàn bà vội vàng đáp lại khi nhận được lời mời cơm truyền thống khi vào bữa của người Việt.
Nó ăn và nghĩ: kể cũng hay, vậy là mình và cô ấy cùng em này đang ngồi cùng “mâm”, không khí gia đình ùa về đột ngột làm cho bữa cơm bụi hôm nay không giống mọi ngày.
- Con ăn đi, mẹ không ăn đâu! – lời của người đàn bà luống tuổi!
- Mẹ ăn đi, con không ăn hết! – cô bé con đáp lại mẹ mình!
Hai mẹ con người đàn bà đối diện cứ đưa đẩy nhau mấy miếng thức ăn trên đĩa cơm đã gọi. Lúc này nó mới tò mò để ý, một suất cơm dường như không có nhiều đồ ăn đang ở trước mặt người đàn bà, còn một suất cơm đầy ắp những thức ăn ngon thì ở ngay trước mặt bé gái.
- Từ mai mẹ còn gọi cơm như thế này là con không ăn đâu! – Cô bé phụng phịu nói.
- Con ăn đi cho khỏe để còn thi cho tốt – người mẹ ân cần!
Dường như để làm vui lòng con, bà ăn một cách ngon lành suất cơm không có nhiều đồ ăn của mình. Họ vừa ăn vừa nói chuyện về làng quê của họ, về ngày mùa gặt hái….
Trước cảnh tượng như vậy, nó bỗng thấy đĩa cơm của nó nguội lạnh và đắng ngắt, những miếng cơm không còn mùi vị của thức ăn, nhìn người đàn bà cặm cụi ngồi ăn bên đĩa cơm chỉ có rau và đậu phụ, mắt nó trợn to hơn cho nước mắt đỡ trào ra, trước mắt nó, hình ảnh mẹ nó năm nào đưa nó đi thi đại học đang ào về rất rõ nét, giờ mẹ đang ở nhà bên những luống rau xanh!
Nó bỏ cơm bước nhanh ra khỏi quán, tới quầy tính tiền và nhờ cô nhân viên mang một đĩa thức ăn tới bàn hai mẹ con người đàn bà lạ. Nó phóng xe đi, thầm nghĩ trong đầu: “Mẹ ăn ngon nhé mẹ ơi!”
Tình mẫu tử là thứ tình cảm thiêng liêng nhất trên cõi đời này, và người mẹ nào cũng đáng kính trọng biết bao!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét